Mt 21, 28-32 CHÚA NHẬT XXVI THƯỜNG NIÊN A ĐƯỜNG LỐI CỦA THIÊN CHÚA Sưu Tập: Lm.

Download Report

Transcript Mt 21, 28-32 CHÚA NHẬT XXVI THƯỜNG NIÊN A ĐƯỜNG LỐI CỦA THIÊN CHÚA Sưu Tập: Lm.

Mt 21, 28-32
CHÚA NHẬT XXVI THƯỜNG NIÊN A
ĐƯỜNG LỐI CỦA THIÊN CHÚA
Sưu Tập: Lm. Hồ Bac Sái
PowerPoint: Nguyễn Xuân Hiếu
KHẨU PHẬT
TÂM XÀ
Chúng ta thường nói mình mến Chúa nhưng
lại không làm theo thánh ý Ngài.
CHỖ NGƯƠI KHÔNG PHẢI Ở ĐÂY!
Một người suốt đời hết sức tránh tội. Hôm anh chết
và lên trình diện với thánh Phêrô thì trùng hợp cũng
có một đám các cô đĩ điếm ở đó.
Thánh Phêrô hỏi các cô một cách ân cần, rồi mời các
cô vào thiên đàng. Người này khó chịu quá, hỏi tại sao
thì thánh nhân đáp:
- Nếu ngươi không chấp nhận lòng thương xót của
Chúa đối với người tội lỗi, thì hãy đi đi. Chỗ của ngươi
không phải ở đây!
NHỜ MỞ KHÓA DÙM
Cha Sở bảo ông Chủ Tịch Hội Đồng Giáo Xứ tìm cho đủ
mười người đến bên giường cầu nguyện cho một người
hấp hối.
Khi mọi người đã tụ họp đông đủ bên giường bệnh,
có người rỉ vào tai Cha Sở:
- Thưa cha trong đám này có mấy thằng chuyên môn
trộm cắp.
- Càng tốt chứ sao, bởi vì trong trường hợp thánh
Phêrô không chịu mở cửa thiên đàng thì mình nhờ họ
mở khóa dùm
INDIRA TẦM DẠO
Indira đến gặp đạo sĩ Makia và ngỏ lời : “Xin Ngài
hãy chỉ cho tôi một thần linh để tôn thờ và một tôn
giáo để sống theo”. Đạo sĩ Makia liền đưa Indira
đến một tòa nhà rộng lớn nơi đó mỗi vị thần được
dành cho một gian phòng riêng. Dừng chân đầu
tiên trước tượng thần Batda, đạo sĩ giới thiệu :
“Đây là vị thần sẽ cất hết mọi đau khổ khỏi thế
giới.” Nhưng Indira lắc đầu và xin được sang
phòng khác. Trước vị thần thứ hai, đạo sĩ Makia
giới thiệu : “Đây là nữ thần Sopha có bí quyết giúp
con người tránh được đau khổ.” Nhưng Indira
cũng lại xin đạo sĩ đi nơi khác.
Cuối cùng, hai người đến trước một vị thần bị treo
trên thập tự giá. Indira tò mò hỏi : “Vị thần này là ai
mà bị treo trên thập tự như thế ?” Đạo sĩ chậm rãi
trả lời : “Đây là thần của những người Kitô.” Với
chút xúc động lộ trên mặt, Indira xin đạo sĩ giải
thích thêm về những gì cần phải làm để trở thành
môn đệ của Đấng chịu treo trên thập tự. Đạo sĩ
ngạc nhiên hỏi : “Này anh Indira, anh làm tôi thắc
mắc. Hai vị thần anh gặp lúc trước, một vị đề nghị
cất hết mọi đau khổ, một vị đề nghị giúp tránh sự
đau khổ, thế mà anh không thích vị nào cả. Tại sao
anh lại thích và muốn làm đồ đệ của vị chết nhục
nhã trên thập tự như thế?
Indira giải thích : “Hứa làm mất đi sự đau khổ trên
trần gian này là hứa suông vì người ta không thể
nào cất đi những đau khổ. Và dạy con người
tránh đau khổ là dạy con người sống thấp hèn và
người ta cũng không thể nào tránh đau khổ được.
Nhưng nhìn vào vị thần của người kitô chấp nhận
đau khổ trên thập tự, tôi hiểu được ý nghĩa của
đau khổ và chấp nhận nó. Rồi một khi người ta
hiểu và chấp nhận đau khổ thì niềm vui và an hòa
sẽ trổ sinh trên thế giới này. Đó là lý do tôi bị thu
hút bởi Đấng chịu treo trên thập tự kia và muốn
làm đồ đệ Ngài. Vậy xin đạo sĩ đưa tôi đến nơi
người kitô sống để được trở thành người Kitô”.
Đạo sĩ dẫn Indira đến nhà thờ những người Công
giáo để xin lãnh Bí Tích Rửa Tội. Khi vừa bước vào
làng thì hai người đã nhìn thấy những cảnh không
tốt đẹp. Đây một nhóm người đang cãi lộn. Nơi
khác có những kẻ như sắp đánh giết nhau. Nơi
khác nữa thì nghe vẳng lại những lời tục tĩu vô lễ.
Bảng ghi ”Coi chừng bị móc túi” được dán nơi
công cộng. Indira hỏi đạo sĩ : “Đây là đâu vậy ?”
Đạo sĩ trả lời : “Đây là làng của người Công giáo.”
Nghe thế, Indira vội vã nói : “Thôi, chúng ta hãy đi
nơi khác. Tôi mộ mến và tin vào Đấng chịu đóng
đinh trên thập giá. Nhưng tôi không muốn trở thành
một người Kitô nữa.
(Trích ”Món quà Giáng sinh”)
CHẲNG CÓ GÌ ĐỂ NGHE
“Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng
chúng thì lại xa Ta” (Mc 7,6)
Một người nữ đạo đức có giấc mơ kỳ lạ. Bà thấy được
thiên thần đưa vào nhà thờ đọc kinh cầu nguyện. Bà thấy
người đánh đàn dạo đàn, các nốt đàn nhảy lên nhảy xuống
mà bà chẳng nghe âm thanh nào phát ra. Ca đoàn hát,
miệng họ mở ra ngậm lại liên hồi mà bà chẳng nghe được
lời nào. Và cộng đoàn trong nhà thờ đọc kinh, môi họ động
đậy mãi mà bà chẳng nghe tiếng nào. Ngạc nhiên, bà hỏi
thiên thần:
-Thưa thiên thần, người ta đọc kinh cầu nguyện và ca hát
ngợi khen Chúa, mà sao tôi chẳng nghe gì hết?
Thiên Thần hồn nhiên đáp:
-Vì chẳng có gì để nghe cả.
Qua tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu nhắc bảo
chúng ta: thờ phượng Chúa là việc làm của cõi
lòng. Đọc kinh ngoài miệng, ca hát bằng môi, mà
tâm hồn rỗng tuếch thì chẳng ích gì. Đó chính là
điều Chúa Giêsu đã khiển trách Do thái xưa: “Dân
này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng
chúng thì lại xa Ta”.
Chúa không nhận việc thờ phượng Chúa bằng
môi miệng, nhưng bằng tất cả trí khôn và tâm hồn,
nên chẳng có gì để nghe cả. Câu trả lời của thiên
thần trong câu chuyện trên là đúng thật, không
phải những ai nói: Lạy Chúa, lạy Chúa mà được
vào Nước Trời, nhưng chỉ ai thi hành ý Cha trên
trời mới được vào mà thôi.
Trong ngày ấy, nhiều người sẽ thưa với Thầy rằng:
“Lạy Chúa, Lạy Chúa, nào chúng tôi đã chẳng từng
nhân danh Thầy mà nói tiên tri, nhân danh Thầy mà trừ
quỷ, nhân danh Thày mà làm nhiều phép lạ đó sao? Và
bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với họ: “Ta không hề biết các
ngươi; xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều gian
ác! Vậy ai nghe Lời Thầy nói đây, mà đem ra thực hành,
thì ví được như người xây nhà trên đá. Dù mưa sa nước
cuốn hay bão táp ập vào, nhà ấy cũng không sập đổ, vì
đã xây trên nền đá. Còn ai nghe Lời Thầy nói đây mà
không đem ra thực hành thì ví được như người ngu dại
xây nhà trên cát. Gặp mưa sa nước cuốn hay bão táp
ập vào, nhà ấy sẽ sụp đổ, sụp đổ tan tành”
(Mt 7, 21-27).
Lời Chúa Giêsu trên đây đã dạy chúng ta
quá rõ ràng về cách sống đẹp lòng Chúa.
Đạo Chúa không chỉ là một mớ nghi thức
bên ngoài phải tuân giữ, mà chính là chân
thành thực hiện Lời Chúa dạy với cả trí khôn
và tâm hồn. Đã đến lúc chúng ta phải
nghiêm chỉnh nhìn lại cuộc sống đạo của
chúng ta, để khỏi bị nghe Chúa nhận định về
cuộc sống đạo của chúng ta như là một cách
sống giả hình ngoài môi miệng…
(Theo “Phút cầu nguyện cuối ngày”, tập IV).
LỜI CẦU NGUYỆN
Một bà cụ năng đến nhà thờ cầu nguyện. Một cậu bé lấy
làm ngạc nhiên liền theo dõi. Cậu nấp sau bàn thờ nghe
bà cầu nguyện lớn tiếng : “Lạy Chúa, con đã già và sống
đủ. Bất cứ lúc nào Ngài gọi, con sẵn sàng .”
Bà cầu nguyện suốt ba ngày vẫn những lời ấy. Ngày thứ
tư, sau khi bà cầu nguyện, cậu bé giả giọng nói vọng ra từ
sau bàn thờ : “Ta đã nghe lời cầu xin của con, Ta sẽ đến
đón con lúc chín giờ sáng mai.”
Bà về nhà, không sao ngủ được vì lo lắng về điều đã
nghe. Bà không chấp nhận nổi những gì bà đã cầu
nguyện!
CÂY ĐINH RỈ SÉT
"Người cha đến nói với đứa con thứ nhất: Này
con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho. Nó đáp:
Con không muốn đâu. Nhưng sau đó nó hối hận,
nên đi" (Mt. 21, 28-29).
Một người nghiện rượu. Ông cũng xa rời
Thiên Chúa và gia đình.
Một hôm trong khi đi đường, ông hối hận vì
cuộc sống hiện tại của mình, khi ông thấy một cây
đinh rỉ sét và cong quẹo. Cây đinh đó nhắc nhở
ông về bản thân và cuộc đời ông. Vì vậy, ông nhặt
nó đem về nhà. Ông đặt nó lên đe, gò cho thẳng
lại và lau sạch rỉ sét. Một giờ sau, cây đinh mới lại.
Cũng thế, ông cũng có thể uốn nắn và
thanh tẩy cuộc đời ông. Suy nghĩ đó đã đem
lại cho ông một sự biến đổi: ông bỏ rượu,
trở về với Thiên Chúa và gia đình. Hiện nay
ông vẫn giữ cây đinh đã được gò thẳng và
lau sạch đó trong ví của mình.
Đã có bao giờ tôi hầu như giống cây
đinh cong quẹo và rỉ sét đó không? Điều gì
đã làm tôi thay đổi?
"Ai sám hối thì đã được sạch tội rồi"
(Seneca) (Trích "Viễn tượng 2000").
TRONG CĂN PHÒNG KHÁCH SẠN
Tomas Merton mồ côi cha mẹ năm lên 16 tuổi. Năm lên
23, cậu gặp được Chúa Kitô. Năm 24 tuổi, chàng làm
phóng viên tờ Nữu Ước thời báo. Năm 26 tuổi, chàng
thu gom tài sản vào cái túi vải, đến sống ở Kentucky và
trở thành một thầy dòng chiêm niệm.
Trong cuốn "tự thuật", Tomas Merton thuật lại tiến
trình hối cải của mình: Sau khi tốt nghiệp trung học, cậu
đi du lịch qua Âu Châu và ở trọ trong khách sạn, cuộc
đời buông thả. Nhưng cũng chính ở đây, một đêm nọ
cậu ý thức tội lỗi của mình và ước muốn thoát khỏi thảm
cảnh đó. Cậu cầu nguyện và đây là lần đầu cậu thực sự
cầu nguyện và xin Chúa giúp cậu thoát khỏi quyền lực
xấu xa cầm giữ tâm hồn cậu.
Câu chuyện Tomas Merton hôm nay minh họa sự hối lỗi
của người con trong Tin Mừng hôm nay: "Nó hối hận nên
lại đi làm vườn nho" (Mt. 21, 29)
Điều gì giúp con người hối cải?
Thần học gia Soren Kierkegaard nói: "Không có tình
trạng đã thành Kitô hữu mà chỉ có tình trạng đang trở thành
Kitô hữu". Như thế việc hoán cải là một tiến trình kéo dài
cho đến lúc lìa đời, chứ không bao giờ chấm dứt. Và việc
hối cải phải qua 3 giai đoạn:
Trước hết là sự bất mãn về kiếp sống sai trái hiện tại
của mình. Kế đến là quyết tâm làm một điều gì đó cho cuộc
đời mình. Sau cùng là thực hiện cho mình cuộc sống mới
tốt đẹp đúng đắn. Do đó, Lời Chúa trong các bài đọc hôm
nay mời gọi chúng ta khám phá cuộc sống của mình, để
thấy những gì sai trái, những gì chưa thích hợp với Ý Chúa
thì lo tu chỉnh lại. (Theo "Sunday homilies").
CON NGƯỜI BẤT LỰC
Thánh Phaolô đã xưng thú sự bất lực của ngài:
"Tôi không hiểu nổi chính tôi, điều tôi muốn làm
thì tôi không làm nổi; còn điều tôi ghét thì tôi lại
làm. Ý muốn làm điều tốt thì thực sự có trong tôi,
nhưng việc thực hiện thì không" (Rm. 7,15).
Thánh Phao lô là một trong số các tông đồ
nhiệt thành năng nổ nhất của Chúa. Thế mà
Thánh Nhân cũng phải nhìn nhận sự bất lực của
bản thân mình. Sự bất lực của Thánh Nhân minh
họa cho trường hợp hai người con trong Tin Mừng
hôm nay. Khi người cha kêu gọi đi làm vườn nho,
một người trả lời: "Con không muốn đâu! Nhưng
sau đó nó hối hận nên đi".
Còn người kia thì đáp: "Thưa ngài, con đây!
Nhưng rồi lại không đi". (Mt. 21, 29-30)
Sau những kinh nghiêm sống đạo, chắc chắn
chúng ta cũng ý thức về những bất lực của chúng
ta. Chúng ta muốn vượt qua những yếu đuối để
thực hiện các điều Chúa dạy, thực hành theo ý
Chúa muốn, nhưng rồi chúng ta lại không làm nổi.
Chúng ta hãy nhìn lại Thánh Phaolô. Ngài thú
nhận không làm được điều tốt ngài muốn, nhưng
cứ làm điều xấu ngài không muốn.
Nhưng chính trong những bất lực này, ngài
cảm nhận được ơn Chúa nâng đỡ, như Lời Chúa
hứa: "Ơn Ta đủ cho con". Và Ngài đã tin tưởng phó
thác vào tình thương nâng đỡ của Chúa.
Còn chúng ta thì sao?
Trong lúc cảm nhận những bất lực của
bản thân, chúng ta tin tưởng vào ơn nâng
đỡ, sự trợ giúp quyền năng của Chúa, hay
cậy dựa vào khả năng bất lực của chúng ta
hoặc một thế lực nào, một người nào khác.
Chúng ta hãy nhớ: chính nhờ chúng ta
ý thức được sự bất lực của chúng ta mà
Chúa Giêsu có thể bước vào cuộc sống
chúng ta, như một Thiên Chúa có sức nâng
đỡ phù trợ chúng ta, vì Người đã hứa: "Ơn
Ta đủ cho con..."
Lậy Chúa Giêsu,
Chỉ riêng danh xưng Kitô hữu không đủ
để bảo đảm phần rỗi cho chúng con,
mà phải sống theo Lời Chúa trong Tin
Mừng và thi hành ý Chúa mới giúp
chúng con được sống muôn đời. Vậy
xin Chúa ban ơn trợ giúp để chúng con
có thể sống như Chúa đã dạy.